Hoán Nhật Tiễn Tập 1 - Thời Vị Hàn |
|
Tác giả | Thời Vị Hàn |
Bộ sách | Minh Tướng Quân Hệ Liệt |
Thể loại | Kiếm hiệp - Võ hiệp |
Tình trạng | Hoàn Thành |
Định dạng | eBook prc pdf epub azw3 |
Lượt xem | 4944 |
Từ khóa | eBook prc pdf epub azw3 full Thời Vị Hàn Minh Tướng Quân Hệ Liệt Kiếm hiệp Văn học phương Đông |
Nguồn | waka.vn |
Thanh Thủy trấn nằm dưới núi Doanh Bàn bên ngoài thành Tự Vĩnh, thuộc khu vực giao giới giữa hai vùng Thục Nam(1) và Điền Bắc(2). Bởi vì nơi đây núi nhiều mà thấp, ít nối liền nhưng lại kề nhau san sát, khoảng cách chỉ chừng vài trượng, do đó mới có cái tên Doanh Bàn.
Thanh Thủy trấn nằm ở nơi hẻo lánh, hiếm người qua lại, dân phong thuần phác, đa phần mưu sinh bằng nghề trồng trọt. Tuy thuộc vùng sơn cước đất đai cằn cỗi nhưng vì người ít đất nhiều nên cư dân ở đây không phải lo lắng về vấn đề cái ăn cái mặc.
Dù được gọi là trấn nhưng nơi này chỉ là một lòng chảo giữa vùng núi non. Trong trấn có mấy chục hộ gia đình cư ngụ, mỗi hộ chiếm một khoảnh đất nhỏ, dường như không có hai hộ nào ở gần kề nhau. Chỉ có những con đường mòn uốn lượn kéo dài từ trên núi xuống là giống như một tấm lưới lớn nối liền những hộ gia đình nằm rải rác.
Đó là một buổi chiều hè bình lặng như bao buổi chiều hè khác. Vừa trải qua trận mưa rào đột ngột, vầng dương rực rỡ đã vội ló ra khỏi lùm mây, hắt xuống mặt đất từng cơn nóng nực.
Những ngọn cỏ non mơn mởn bên vệ đường vừa nhú lên đã bị cái nóng thiêu đốt trở nên oằn oại, trông hết sức yếu ớt, đáng thương. Lũ ve sầu trên cây kêu rả rích không ngừng. Mặt đường nhớp nháp nước mưa bốc lên từng làn hơi nước mờ mịt, càng lên cao càng nhạt bớt, cuối cùng hòa làm một với màu trắng của bầu trời.
Phía dưới gốc cổ thụ nơi đầu trấn thì lại vô cùng râm mát. Một đứa bé trai tuổi chừng mười hai, mười ba nằm dưới gốc cây, miệng vẫn còn ngậm nửa cọng cỏ, đang nghiêng đầu nhìn bầu trời, thân thể chẳng hề động đậy, tựa như đang lắng nghe tiếng ve kêu hay đang suy tư điều gì đó.
Cư dân Thanh Thủy trấn đều ở trong nhà tránh nóng, cả trấn chìm trong cảnh tịch mịch. Ngoài tiếng ve sầu kêu rả rích, không thể nghe thấy thứ âm thanh nào khác. Giữa một buổi chiều tẻ nhạt như thế, cho dù cái nóng nực đã bị chút hơi nước trong không khí làm giảm bớt nhưng người ta vẫn cảm thấy mỏi mệt và buồn ngủ.
Trên con đường núi đột nhiên vọng tới tiếng vó ngựa khiến đứa bé tỉnh táo trở lại từ trong cơn trầm tư.
“Lạ thật! Lúc này mà lại có người tới, chẳng lẽ là thầy lang bán hàng kia?” Đứa bé lẩm bẩm một mình, nhảy bật dậy. Nó sống ở vùng núi này đã lâu, chẳng có mấy bạn chơi cùng, trong một buổi chiều nhạt nhẽo như thế này, thấy có người tới tất nhiên là vô cùng hưng phấn.
Ánh mặt trời rực rỡ đột nhiên rọi tới khiến cặp mắt đứa bé nhòe đi, nó vội vàng đưa tay lên dụi mắt, cố gắng nhìn về phía con đường núi. Lấp ló phía sau làn hơi nước mịt mờ, con đường càng có vẻ gập ghềnh hơn, ngọn núi càng có vẻ nghiêng hơn, cây cối càng thưa thớt hơn, chim chóc thì càng nhiều hơn...
Trên con đường núi, một người một ngựa chậm rãi đi tới. Con ngựa đó toàn thân ngợp một màu đỏ, duy có bốn chiếc vó là trắng ngần như tuyết. Mang trên mình chiếc yên bằng bạc, con ngựa hiên ngang đi tới, đầu ngẩng cao, trông cực kỳ thần tuấn. Chắc hẳn lúc đi đường đã ướt nước mưa, sau lại chạy nhanh và bị ánh mặt trời rọi xuống, lúc này, chiếc bờm của nó đã bị nước mưa và mồ hôi làm cho bết lại thành một mảng dài, không ngừng hất lên hạ xuống một cách có tiết tấu theo động tác của thân thể.
Người trên lưng ngựa toàn thân vận đồ đen, chỉ chừng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo rất bình thường nhưng trên khuôn mặt lại thấp thoáng có sát khí. Hắn không mang theo vật gì trên lưng, nhưng hai bên hông đeo hai thanh trường đao được đút trong bao.
...