Tên Ebook: Xin Lỗi Em Chỉ là con đĩ (full prc, pdf, epub)
Tác Giả: Tào Đình
Thể Loại: Ngôn Tình, Tình Cảm, Văn học phương Đông
Dịch Giả: Trang Hạ
Nguồn: Internet
Ebook: www.dtv-ebook.com
![]() |
Ebook Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ - Tào Đình full prc pdf epub |
Giới Thiệu:
Xin Lỗi Em Chỉ là con đĩ không phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Xin Lỗi Em Chỉ là con đĩ nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu - một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Niệm Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót.
Truyện Xin Lỗi Em Chỉ là con đĩ được đăng trên mạng này (sau đã in ra sách ở Trung Quốc và Hồng Công) tiêu biểu cho một sáng tác xuất bản “ngược”, xuất bản từ mạng rồi mới in thành sách, và những người mua sách là những người đã đọc đến thuộc lòng truyện free trên mạng, điều này đi ngược lại toàn bộ những bước xuất bản sách truyền thống và đánh dấu một thành công của các cây bút vô danh.
Bản dịch tiếng Việt của Xin Lỗi Em Chỉ là con đĩ được đăng trên weblog Trang Hạ trong thời gian đầu tiên đã thu hút hơn 2.000 lượt người xem mỗi ngày, đưa tổng số lượt truy cập weblog Trang Hạ hiện nay đã tăng vọt lên gần nửa triệu lượt . Nếu tính cả hàng chục forum và website tại Việt Nam đồng thời chuyển đăng bản dịch của tôi trong ba tháng cuối năm 2006, lượt độc giả của bản dịch tiếng Việt “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” đã lên tới hàng trăm nghìn người. Trong hai tháng 9 và 10 năm 2006, sau khi tôi công bố e-book của bản dịch này, riêng số lần download bản dịch này dưới dạng sách điện tử từ ba host khác nhau đã vượt ngưỡng một vạn bản. Và “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” đã thực sự gây ra một cơn sốt trong giới blogger Việt Nam cũng như trên các diễn đàn điện tử.
Internet và hình thức nhật chí (weblog – ghi chép hàng ngày) mở ra một cuộc chơi văn mới mẻ. Với bạn đọc, được sự trợ giúp bởi công cụ tìm kiếm hoặc các công cụ tách tin tổng hợp tin, blog cũng như diễn đàn đánh dấu sự phản hồi và giao tiếp nhà văn - bạn đọc ở mức độ tích cực và trực tiếp nhất. Với văn học, nhà văn không còn tạo ra một lứa bạn đọc mà bạn đọc là người quyết định sự ra đời của một nhà văn. Vì có công chúng, người viết trên mạng trở thành nhà văn được đón nhận như thế.
Còn đơn giản tại Việt Nam, nó chứng tỏ bạn đọc vẫn còn thiếu ghê gớm những "chất liệu đọc" để làm thỏa mãn nhu cầu đọc giải trí đơn thuần, để xây dựng một cái nhìn đa chiều về giải trí, nhất là khi có nhiều người quen áp đặt những tiêu chí cổ điển để đánh giá một hình thức văn học mới mẻ.
***
"Xin lỗi em chỉ là con đĩ" - Một câu chuyện tình buồn đầy ám ảnh
"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một - con - đĩ"…
Tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh người con gái ấy, người con gái đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng - bình yên như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng oi ả. Nàng rất ít cười, nhưng mỗi khi nàng cười sẽ như bồ công anh bị gió thổi tan, bay nhẹ khắp nơi nơi… Nàng, mang một cái tên rất đẹp - Hạ Âu.
Tuýp nhân vật nữ chính mà nhà văn Tào Đình miêu tả thường thanh thoát, dịu dàng, từng bước đi như toả ra vẻ đẹp cuốn hút khiến không ai có thể cưỡng lại. Thế nhưng, đằng sau cái vẻ đẹp mang tính ước lệ ấy là số phận của những mảnh đời khác biệt. Dẫu bất hạnh, nhưng vẫn là niềm bất hạnh riêng không thể lẫn nhầm. Từ bi kịch của một người đàn bà ngoại tình trong “Hồng Hạnh thổn thức” đến cô gái vì giàu sang mà đánh rơi mất giá trị của bản thân trong “Thiên thần sa ngã”… Và hôm nay, tôi muốn cùng bạn đến với cuộc đời của Hạ Âu - buồn nhiều, vui ít, khổ đau lắm nỗi mà hạnh phúc thì lại quá mong manh…
Hạ Âu gặp Hà Niệm Bân lần đầu tiên khi nàng 16 tuổi, nơi quán bar đang bật khúc nhạc đồng quê dịu nhẹ. “Em có thể ngủ với ông” - đó là câu đầu tiên nàng nói, và còn nhắc lại một lần nữa với âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng. Đêm đó, sau khi xong việc, Niệm Bân cho nàng 500 tệ rồi bảo đi. Ánh mắt lưu luyến của Hạ Âu lúc ấy có lẽ đã làm anh có ý nuối tiếc, nhưng vẫn lạnh lùng đóng sập cửa. Niệm Bân là một người đàn ông như thế, anh đã bao lần chạy xe một cách vô định, soi vào cái thành phố giả dối để thấy mình - dẫu mặt mũi sáng sủa - cũng chỉ là một kẻ nghèo trong xó xỉnh của thị thành, nghèo đến mức “chỉ còn lại chút tiền bạc và đầy những lý do hận đời chất chứa trong lòng”. Vì thế, dù day dứt nhưng anh vẫn nhủ lòng - “Cô ta chỉ là một con đĩ, một con điếm kỳ dị”!
Cuộc đời thường lắm trớ trêu, cái con người ta muốn vứt bỏ, hay khao khát lắm nhưng lại cố lãng quên vẫn thường hiện ra vào một lúc bất chợt mà bản thân người trong cuộc không hề ngờ tới. Kể từ sau đêm ấy, Niệm Bân biết rằng mình không thể chôn vùi hình bóng nàng, cho đến lần gặp gỡ thứ hai thì anh đã quyết định bao Hạ Âu trong vòng hai năm. Hai năm ấy - con số không quá lớn nhưng cũng đủ dài để day dứt lòng người đến cuối cuộc đời…
Niệm Bân thương Hạ Âu, thương cái nét hiền lành như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ nhàng trên vai áo, thương những cái cắn răng chịu đựng lúc trên giường, thương cả cái số phận hẩm hiu khi mẹ nàng cũng là người - làm - đĩ. Hạ Âu bị giày vò bởi những người đàn ông bao mẹ nàng nhưng thực chất là nhắm đến cô con gái. Niệm Bân yêu người con gái với đôi mắt không gợn thoáng dục vọng, yêu nụ cười rạng rỡ long lanh khi mặc thử chiếc váy trắng anh mua tặng, yêu cái nét ngây thơ khi nàng ăn một lúc 2 bát chè tôm lạnh mà vẫn thấy thèm thuồng… Và anh yêu cả những giọt lệ lăn dài, khi mà nàng cố ngửa mặt lên trời để ngăn cho nước mắt đừng rơi. Yêu là thế, nhưng chàng trai họ Hà vẫn nhủ lòng - không thể lấy Hạ Âu làm vợ, vì nàng là con đĩ, “một con đĩ khác người”…
Hai năm với biết bao biến cố của cuộc đời… Hạ Âu đã đến, ra đi, và trở lại. Trở lại khi anh đã con bồng con bế, đã yên vị trên chiếc ghế sự nghiệp mới của mình. Nhắc về Hạ Âu, về cái chết tức tưởi của nàng, có lẽ Niệm Bân sẽ không thôi hối hận, không thôi trách móc bản thân tồi tệ của mình. Anh căm giận khi thấy nàng đi với kẻ khác, mà không ngờ rằng kẻ đó chính là sếp mình, là một ông tai to mặt lớn, là kẻ đã khiến Hạ Âu không thể dứt bỏ quá khứ để làm lại cuộc đời. Hạ Âu đã hy sinh cho anh, hy sinh để một tên - lính - quèn trong phút chốc trở thành quản lý. Vậy mà anh không hề hay biết, ngay cả khi Hạ Âu mang nặng đẻ đau cũng không có được người yêu thương bên cạnh. Mẹ đã chết, đã bỏ lại Hạ Âu bơ vơ, còn người tình thì chỉ xem nàng như giấc mộng… Cái chết của nàng trên pháp trường ngày ấy là bi ai nhưng đồng thời cũng là sự giải thoát, giải thoát kiếp sống khổ đau của người con gái làm đĩ mà như chưa - hề - làm - đĩ.
Tôi đã lặng đi thật lâu, thật lâu trước cuốn sách ấy… Một câu chuyện tình ngắn ngủi, một cuốn tiểu thuyết mỏng manh chỉ đọc chưa đến một giờ, nhưng tôi tin chắc rằng bạn sẽ bật khóc khi đọc đến những phần sau cuối. Có cái gì đó nhói đau trong lòng khi tôi nhìn lại tựa đề “Xin lỗi em chỉ là con đĩ”. Tôi thực sự mong đó là câu nói thốt lên từ chính miệng của Hạ Âu, có lẽ sẽ còn khắc khoải và ám ảnh nhiều hơn là từ người tình nàng ấy. Nhưng dẫu sao, đây vẫn là một cuốn sách hay, một cuốn sách đáng để nghiền ngẫm về những chân giá trị, về những viên ngọc long lanh ẩn chứa đằng sau những “danh xưng” mà người đời thường mỉa mai chê trách…