Khách đến từ nơi nào?
Rồi lại muốn đi đâu?
Đây là một bộ truyện ngắn, trinh thám nhẹ nhàng của Đinh Mặc.
Hầu như ngay từ chương 1, truyện đã được bao phủ bởi một lớp sương mỏng, một ông chủ khách sạn đẹp trai, phong độ, và rất “nguy hiểm”, một cô gái bí ẩn “Sợ tối, sợ chó, Sợ cay. Sợ cùng với đàn ông như anh bèo nước gặp nhau sẽ phát sinh bất cứ khúc mắc nào.”
Anh nói:“Anh không muốn mình chỉ là một nhánh cây cứu mạng. Anh muốn mình là một gốc cây, cắm rễ sâu trong tim em. Đó mới chính là tình yêu mà Hàn Thác anh muốn”
“Hàn Thác, em cũng rất muốn trở thành một thân cây, bám vào song cửa sổ, chỉ cần anh ngẩng đầu là có thể nhìn thấy.”
Hàn Thác: “Người phụ nữ này trông giống vợ tương lai của tôi.”
“Là từ bao giờ, đã yêu em đến như vậy. Không khắc sâu đến tận xương tủy, nhưng hình ảnh em vẫn đọng mãi trong tim tôi.”
“Đời này gặp gỡ, một cái nhìn thoáng qua, chính là mãi mãi.” Cuộc gặp gỡ được sắp đặt bởi số phận. Khi tưởng chừng như cuộc gặp mặt ấy sẽ có cái kết thật viên mãn thì những vụ án mạng đột nhiên xảy ra trong thị trấn nhỏ yên bình bao năm qua. Liệu ai sẽ là hung thủ?
Văn phong của Đinh Mặc trong truyện rất logic, cuốn hút. Những tình tiết, những câu chuyện cũ của nhiều người trong xã hội. Khác với những vụ án mạng liên hoàn, những câu chuyện tình yêu viễn tưởng, câu chuyện này khai thác về vấn đề hiện thực. Về số phận, cuộc sống….
“Tội lỗi bắt nguồn từ tội lỗi, cứ như vậy ta đều quên đường về”
Có những người, họ phạm tội, không phải vì bản tính của họ ác hay họ xấu xa, mà vì số phận của họ đã ép họ phải làm thế. Câu chuyện về quá khứ của một hung thủ cũng là một điểm nhấn rất hay trong truyện.
Trong một thị trấn nhỏ, tĩnh lặng, một tình yêu dần nảy nở… Họ thấy sự tương đồng ở đối phương – đều có những vết thương không muốn để ai biết. Liệu họ có thể vượt qua mọi quy tắc của bản thân để ở bên nhau?
Tôi không biết
Mà ngay cả tác giả cũng không biết.
Kết truyện không phải là HE – một điều rất hiếm thấy trong các tác phẩm của Đinh Mặc. Tùy theo cảm nhận của mỗi người mà kết truyện có thể là GE (good ending) hoặc OE (open ending) . Theo Ni thì là GE. Vì mặc dù Hàn Thác nói không đợi cô, nhưng anh cũng từng nói “Nếu có ngày cô ấy ra tù, mà tôi cũng không ở đây, thì cô ấy thật sự không còn gì nữa.” Anh không ở yên để đợi cô, mà anh dùng hết sức mình để cô có thể được ra tù một cách nhanh nhất, để cô không phải ngồi tù oan một ngày nào. Phạm tội thì phải chịu tội, chịu đúng tội mình phạm phải.
Anh đã cho cô ba ngày để bỏ trốn, đó là giới hạn của một người từng làm cảnh sát. Còn cô lại dùng ba ngày ấy để suy nghĩ. Đến ngày cuối cùng cô mới rời đi. Lặng lẽ, không một lời nói, không một câu nhắn nhủ. Nhưng cô không trốn nữa….. Vì cô đã gặp được anh.
Và sau hơn một năm thì truyện đã có một cái kết HE ở phần ngoại truyện. Sự lăn tăn, day dứt bấy lâu nay khi đọc lại câu chuyện này cuối cùng cũng không còn nữa. Họ đã thực sự bên nhau, bình yên, lặng lẽ ở một khách sạn nhỏ ở Vân Nam…
Nói chung là mình rất hài lòng với bộ truyện này của Đinh Mặc, ngắn gọn, khá thực tế, không buff nhân vật quá, kết cho hai nhân vật cũng rất ổn (không nói trực tiếp mà truyền đạt qua một bộ phim, cuối cùng đã HE ở ngoại truyện), xử lý tình huống dứt khoát, logic, dàn nhân vật ít nhưng không có cảm giác nhàm chán. Cá nhân mình chấm 9,5/10.
Lúc đọc xong truyện này, tôi đã tự trách mình sao không đọc sớm hơn?! Ban đầu tôi tìm được nó khi đang tìm truyện của Đinh Mặc, nhưng đau khổ là chưa hoàn, nên tôi chỉ đánh dấu lại để sau này đọc. Hơn 1 năm rồi, vào dịp nghỉ lễ này tự nhiên rảnh rỗi ngồi xóa bớt bookmark của trình duyệt. Huhuhu, cuối cùng tôi cũng đọc xong nó.
Mở đầu câu chuyện là sự xuất hiện của cô gái tên Lạc Hiểu ở khách sạn của Hàn Thác. Hàn Thác vốn là cảnh sát, sau một phi vụ bị bọn tội phạm trả thù thảm sát cả gia đình thì từ chức, xây một khách sạn đặt tên là “Tiệm Vong” để sống suốt quãng đời còn lại. Lạc Hiểu bỗng xuất hiện trong những tháng ngày ấy, làm cho anh rung động. Nhưng đồng thời Lạc Hiểu cũng có những bí mật, vốn dĩ Lạc Hiểu cũng không phải tên thật, mà cô thực sự đang chạy trốn án giết người.
“Em tên thật là gì?”
“Tần Ân, Tần trong Thiểm Tây, Ân trong Ân Tình”
Ừm, cái kết có lẽ không thỏa mãn mình, nhưng ngẫm lại nó đã đủ rồi. Bởi vì chỉ có 10 chương truyện, Lạc Hiểu hay chính là Tần Ân cũng được ra tù. Và cái kết viên mãn của hai người có lẽ không cần nói thì chúng ta đều phải biết rồi.
Lời tác giả cuối truyện cũng như là lời xác nhận vậy:
“…Khách đến từ nơi nào.
Rồi lại muốn đi đâu.
Tôi không muốn biết nữa.
Tôi chỉ biết, khoảnh khắc gặp được em, tôi đã quên đi tất cả gian khổ trên đời, chỉ muốn ở cạnh em đến già.”
Cho đến sau cùng, mình vẫn muốn nói là hạnh phúc của một độc giả chính là đón nhận cái kết và nhìn thấy dòng chữ “Toàn văn hoàn” đó!
Well, cũng phải nói thêm là truyện ngắn vầy nên yếu tố trinh thám không quá nhiều đâu, cơ mà cứ nghĩ đến Đinh Mặc là nghĩ đến trinh thám ngôn tình và hi vọng nhiều. Chậc, kệ đi, thưởng thức nó như thể mình chả cần biết thể loại là gì, tác giả là ai.