Năm Bạch Tầm Âm tốt nghiệp cấp hai, trong lúc vô tình bị kích động mà gặp thương tích, trở thành ‘con nhóc câm’ không thể nói chuyện.
Năm lớp 10, cô phải sống trong sự châm chọc khiêu khích và sự kỳ thị của mọi người xung quanh.
Mãi cho tới năm lớp 11, Bạch Tầm Âm gặp được Dụ Lạc Ngâm.
Cậu tuấn tú, ưu nhã, mày kiếm mắt sáng, là nam thần, cũng là người tình trong mộng của nữ sinh toàn trường.
Nhưng đối với Bạch Tầm Âm mà nói, Dụ Lạc Ngâm là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, cười với cô, giảng đề cho cô, cùng cô ăn cơm trưa.
Thời niên thiếu niên mập mờ mãnh liệt mà mông lung, năm lớp 11 ấy, trong nhật ký của Bạch Tầm Âm tràn ngập ba chữ ‘Dụ Lạc Ngâm’.
Cô không cầu mong xa xôi rằng Dụ Lạc Ngâm thích mình, chỉ là không nghĩ tới, năm lớp 12 ấy, lại vô tình bắt gặp ‘diện mạo chân thật’ của cậu ở hành lang.
Dưới vẻ bề ngoài ưu nhã thanh khiết lại văn nhã bại hoại, cậu bất cần đời cười thành tiếng với đám bạn bè của mình, nói —
“Con nhỏ câm đó đã bắt đầu thích tao rồi, đánh cược dừng tại đây, ở với cậu ta quá chán rồi.”
Bạch Tầm Âm không thể nói chuyện, nhưng vẫn có thể khóc.
Từ đó về sau, cô không cho Dụ Lạc Ngâm thêm một cái nhìn nào nữa.
Mãi cho đến khi đại thiếu gia Dụ giễu cợt, nóng nảy, trào phúng, lật bàn, xin lỗi, thậm chí còn làm đủ các loại hành động tự mình hại mình, cuối cùng vẫn vô dụng. Cậu không thể không quỳ một gối trước mặt Bạch Tầm Âm, hốc mắt đỏ bừng, giọng nói khàn khàn thỉnh cầu —
“Âm Âm, tha thứ cho tớ một lần được không, đời này tớ không dám nữa.”
Em là chứng bệnh không thể nói của anh.
Nhớ tới sẽ đau, không nhớ tới càng đau.
Chú ý:
Theo đuổi vợ sml, giai đoạn đầu nam chính khá tra, cẩn thận trước khi đọc.
Song xử, thật ra cũng là một bộ truyện ngọt, sau này nữ chính sẽ nói được.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngược vợ một chút cũng không vui, còn phải theo đuổi sml.
CHỨNG BỆNH - NGỌC TỰ NHÂN
Dụ Lạc Ngâm là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, người con trai đầu tiên khiến cô cười, khiến cô muốn bản thân cố gắng nhiều hơn nữa. Bạch Tầm Âm từng nghĩ chỉ mong khoảng thời gian bên nhau sẽ kéo dài mãi. Cho tới khi tận mắt chứng kiến, nghe thấy chính miệng "bạn trai mình" thốt ra hai chữ "cá cược".
Hoá ra thứ tình cảm đơn sơ của cô gái câm bé nhỏ chỉ là trò đùa của mấy nam sinh trong trường. Bạch Tâm Âm nhận ra bản thân trong mắt Dụ Lạc Ngâm cũng như bao người khác, cô vĩnh viễn chỉ là con nhỏ câm, không hơn không kém.
"Dụ Lạc Ngâm, cậu có thể giữ ngọn lửa này mãi không? Cậu có thể khiến thời gian ngưng lại khoảnh khắc này không? Khi que pháo bông cháy hết, mình sẽ không thích cậu nữa."
Bảy năm sau...
Bạch Tầm Âm của trước đây là cô gái câm lặng lẽ, đầy mặc cảm, luôn hứng chịu ánh nhìn châm chọc, trêu ghẹo của anh và mọi người, cô chỉ lặng lẽ cúi đầu bước qua. Thì bây giờ, Bạch Tầm Âm đã ngẩng cao đầu, tự tin với bản thân, ngập tràn ánh nắng.
Định mệnh giữa con người như một vòng tròn, ngày Bạch Tầm Âm sẵn sàng bước qua quá khứ, có lẽ vì tình yêu chưa bao giờ hết, pháo hoa chưa bao giờ tắt, và cũng có lẽ vì chàng trai ấy đã giúp cô phá bỏ nút thắt chết trong lòng, "lấy lại tiếng nói"....
Để một lần nữa bước về phía Dụ Lạc Ngâm...
"Dụ Lạc Ngâm, khi nào em đốt xong hộp pháo hoa này...năm nào chúng mình cũng đón Tết cùng nhau nhé."
Mình biết tới Chứng Bệnh vào cuối năm 2024, thời gian ấy mình đọc thấy khá lạ, vì motip truyện mình thích hồi ấy chủ yếu là tình yêu trong sáng, thanh thuần. Chứng Bệnh mang tới một câu chuyện tình yêu do "cá cược" mà có.
Review bởi Quýt Mật Ngào Đường
Người đăng: ngoctunhan2020