Sách Nói & eBook: Kinh Thành Về Đêm (Dạ Lan Kinh Hoa) PDF EPUB MOBI AZW3 full miễn phí – tác phẩm dân quốc ngược luyến của Mặc Bảo Phi Bảo, được Cỏ Lông Chông diễn đọc.
Trong thời dân quốc chiến loạn, Hà Vị – cô gái nhà họ Hà – từ nhỏ đã gánh vác gia nghiệp, đối mặt với sự rập rình của người lớn, ban ngày giả bộ đáng thương, ban đêm khóc thầm. Cô sợ mất đi tất cả, sợ không giữ được vận tải đường thủy của gia đình. Khi gặp Tạ Vụ Thanh – tia sáng ấm áp duy nhất trong cuộc đời lạnh lẽo – cô quyết định dốc hết tình cảm, dù biết tình yêu trong thời loạn lạc đầy hiểm nguy. Hai người trải qua bao sóng gió, từ hiểu lầm, chia ly đến những khoảnh khắc nồng nàn bên nhau giữa khói lửa chiến tranh. Tác phẩm khắc họa sâu sắc nỗi đau của tình yêu trong bối cảnh u ám, sự hy sinh thầm lặng và khát khao một mái ấm giữa dòng đời hỗn loạn. Bản sách nói do Cỏ Lông Chông diễn đọc giúp truyền tải trọn vẹn cảm xúc bi thương, khiến người nghe dễ dàng đồng cảm với nhân vật. Đây là câu chuyện tình yêu khiến người đọc/nghe vừa đau vừa thấm, vừa thương vừa xót xa cho những số phận bị chiến tranh giằng xé.
Tải ngay sách nói & ebook Kinh Thành Về Đêm full chất lượng cao hoàn toàn miễn phí tại DTV eBook – dân quốc chiến loạn, tình yêu bi thương, sách nói Cỏ Lông Chông.
#REVIEW: DẠ LAN KINH HOA
(Kinh thành đêm tàn)
Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Thể loại: Dân quốc, chính kịch, HE
Tình trạng: Hoàn
Review: BaoYin.
Link đọc: https://wp.me/pdyEli-14
Giới thiệu:
Đây là thời đại sống mơ mơ màng màng,
Say thì sống, mộng tỉnh thì chết.
Trích đoạn (Gỗ của Mốc dịch):
Từ khi anh trai mười bốn tuổi bỏ đi, chú hai bệnh nặng liệt giường, cô phải đối mặt với sự rập rình của người lớn nhà họ Hà, ban ngày giả bộ đáng thương, ban đêm trùm kín chăn mà khóc, cô sợ chú hai sẽ thật sự ra đi, sợ không giữ được vận tải đường thủy của nhà họ Hà. Đến năm mười sáu tuổi, cô bắt đầu bị mọi tin đồn bủa vây, chưa từng có một ngày yên bình… cô thầm nghĩ, hôn nhân sau này của mình chắc sẽ chẳng tốt đẹp gì, liệu có ai không để ý mấy tin đồn ấy? Cho dù tình cảm ban đầu sâu nặng ra sao, thì cũng sẽ phai nhạt lần… Nên cô luôn tự nhủ với chính mình, hôn nhân là hôn nhân, không dính líu đến tình cảm, chỉ vì sự nghiệp gia đình mà thôi.
Cô không để ý đến ánh mắt người đời, từ tận đáy lòng cô chỉ bận tâm đến anh. Sợ anh buông lời phũ phàng.
Bên ngoài đã thắp đèn dầu, mảnh sân sáng ngời, chiếu sáng cả căn phòng không thắp đèn, hắt thành từng cái bóng. Bóng hình của Tạ Vụ Thanh và cô lại càng gần nhau hơn.
“Vị Vị.” Anh khẽ gọi cô.
Cô cúi đầu đáp “vâng”.
“Em vẫn còn cơ hội lựa chọn.” Tạ Vụ Thanh nói, “Anh đã quyết định như thế.”
Đôi mắt cô đỏ ửng, cô nhìn cái bóng trên mặt đất, thoáng mỉm cười.
Gặp được Tạ Vụ Thanh, cô nào còn lựa chọn nào khác.
Hai năm bãi bể hóa nương dâu, làm gì còn chuyện người vẫn thế khi vật không đổi. Cô như quay về tối hôm đó, họ từ Cung Vương phủ cùng trở về Bách Hoa Thâm Xử, hâm một bình rượu ngon, ngắm hoa hải đường trắng hồng khắp trong phòng, tình thắm nồng nàn, bàn chuyện chung thân.
“Chúng ta…” Cô dừng lời hồi lâu, đoạn khẽ khàng nói: “Quyết định hôn sự vậy đi.”
Anh nhoẻn cười.
Cô ngước mắt nhìn anh.
“Được.” Tạ Vụ Thanh dịu dàng nói: “Chúng ta quyết định hôn sự vậy đi.”
------
“Dạ Lan Kinh Hoa” mang ý nghĩa là kinh thành lúc đêm tàn, kể về câu chuyện tình giữa Tạ Vụ Thanh và Hà Vị trong thời dân quốc chiến loạn đầy hiểm nguy. Bối cảnh truyện không hề thơ mộng, thậm chí còn khá nặng nề. Trong cái không khí u ám ấy thì tình yêu của họ dường như đã trở thành ánh sáng bé nhỏ le loi xoá tan đi sự mịt mù vô định về một tương lai nơi không có khói lửa chiến tranh nữa.
“Sống ở thời đại này cứ như người say, mơ mơ màng màng
Say thì sống, tỉnh mộng thì chết”
Cô gặp anh vào cuối năm 1922, năm ấy cô 17, còn anh 28. Tại căn tứ hợp viện Bách Hoa Thâm Xử, cô lầm tưởng anh là vị hôn phu chưa từng gặp mặt của mình. Tuy sau đó cô cùng vị hôn phu ấy chỉ coi nhau như anh trai em gái nhưng cũng nhờ hắn mà anh với cô mới có cơ hội quen biết nhau.
Giữa hai người có lẽ là thu hút nhau từ cái nhìn đầu tiên, cô kính trọng nhà họ Tạ vì chiến công hiển hách nên bất giác cũng quan tâm anh nhiều hơn. Hà Vị trong mắt Tạ Vụ Thanh là một cô gái tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại cực kỳ tài giỏi và khéo léo khi có thể quản lý sản nghiệp gia đình mình.
Họ không có nhiều thời gian bên nhau khi Hà Vị là người kinh thành, còn Tạ Vụ Thanh lại là người phương nam, ra bắc chỉ để bàn công việc mà thôi. Anh còn phải trở về nam để tham gia đánh trận nữa. Hai người họ vốn cũng chẳng hứa hẹn gì với nhau, nhưng thời gian xa cách đã chứng minh rằng, đối phương là một nửa thích hợp nhất.
Tạ Vụ Thanh là một người kiên định với niềm tin và lý tưởng của mình. Từ khi ra chiến trường khi mới chỉ mười mấy tuổi, tham gia chiến tranh rồi gia đình gặp nhiều biến cố, anh luôn giữ ý định sẽ không thành gia lập thất vì sợ sẽ làm chậm trễ nửa kia. Nhưng đó là khi anh chưa gặp Hà Vị. Cô hai nhà họ Hà có một sức hút khó tả, làm anh say mê khó thể buông bỏ được. Lúc ấy anh bỗng có suy nghĩ rằng như chú thím mình cũng hay, sẽ có người cùng bầu bạn, là chỗ dựa và hậu phương vững chắc nhất về tinh thần. Tuy không biết có thể bên nhau đến đầu bạc răng long hay không, nhưng ít ra anh sẽ không hối tiếc vì mình đã bỏ lỡ cô. Các chị gái của anh cũng từng nói rằng, nếu có thể thì họ chỉ ước có thể gặp nửa kia sớm hơn, kết hôn để bên nhau lâu hơn, chia xa cũng sẽ không tiếc nuối. Thời buổi loạn lạc mà, có thể gặp được nhau đã khó, từng giây từng phút bên nhau đã là quý giá, nào ai dám chê bai ít hay nhiều.
“Năm năm qua, em thường hối hận vì sao không nhân lúc anh ra Bắc để tìm hiểu anh nhiều một chút”.
Ở tình cảnh của Tạ Vụ Thanh và Hà Vị cũng khó khăn, sau khi hai người họ xác định quan hệ và kết hôn nhưng lại không thể làm rầm rộ. Không thể cho cô một hôn lễ trọn vẹn là tiếc nuối lớn nhất của Tạ Vụ Thanh, tuy Hà Vị không quan tâm lắm nhưng anh vẫn luôn để trong lòng. Họ hẹn với nhau rằng, sau khi chiến tranh kết thúc sẽ đăng trang tiêu đề của các tờ báo thông báo cho tất cả mọi người hai người họ là vợ chồng hợp pháp.
“Một đời Tạ Vụ Thanh hành quân đánh giặc, không hiểu phong nguyệt, không rành yêu đương, có thể lấy em Hà Vị làm vợ, đúng là may mắn ba đời. Hôm nay trước mặt đồng bào chứng kiến, tôi xin thề”, anh dõng dạc nói, “Vụ Thanh cùng em, sống cùng chăn, c.h.ế.t cùng mộ, ngoại trừ sinh ly tử biệt, tuyệt đối không chia rời”.
Tạ Vụ Thanh cũng từng ngỏ ý để Hà Vị xuôi nam cùng mình, tuy sẽ không thường xuyên gặp nhau nhưng ít ra khoảng cách giữa cả hai cũng gần hơn, ít nhất anh có thể an tâm, thêm nữa phía nam lúc ấy vẫn an toàn hơn kinh thành luôn trong tình thế bị giằng co giữa nhiều phe phái. Nhưng sản nghiệp Hà gia thì lại ở phía Bắc, bỏ đó mà đi với Hà Vị rất khó khăn. Đến khi cô quyết định xuôi nam thì lại gặp phải cản trở. Vậy nên hai người vẫn luôn yêu xa, thường xuyên mất liên lạc với nhau là chuyện bình thường. Bên nhau lần nào cũng chỉ vài ngày ngắn ngủi nhưng lúc nào hai người cũng hướng về nhau.
Hà Vị luôn cảm thán rằng không ngờ người đàn ông mình nhận nhầm đêm đông ấy sau này lại là chồng mình, anh tài giỏi như vậy sao cô lại có thể với tới anh được nhỉ? Nếu đêm ấy, cô không tới Bách Hoa Thâm Xử, hay lúc anh gặp cô vì việc công nhưng Hà Vị lại không tiếp thì có lẽ hai người đã bỏ lỡ nhau thật rồi. Âu cũng là vận mệnh do ông trời sắp đặt. Nhưng thật ra Tạ Vụ Thanh luôn chú ý và đem lòng yêu cô từ lâu rồi, chỉ là anh không nói ra mà thôi.
Vẫn là giọng văn mang chất tình của riêng Mặc Bảo Phi Bảo, tuy bối cảnh truyện âm u nhưng tình yêu của Hà Vị và Tạ Vụ Thanh chính là ngọn nến lẻ loi trong đêm tàn lạnh lẻo giữa khói lửa chiến tranh, thắp lên niềm hi vọng cho mọi người về một tương lai tươi sáng hơn. Truyện thiên về chính kịch, nặng tính lịch sử hơn 12 năm nhưng khi đọc thì mình vẫn luôn thổn thức về tình yêu giữa Tạ Vụ Thanh và Hà Vị. Họ vô tình tìm được nhau giữa thời cuộc khó khăn, đồng hành cùng nhau qua thời kỳ giành độc lập cho đất nước. Có chia ly giữa người thân bạn bè nhưng cốt yếu cái mà mọi người hướng tới đều là sự tự do của người dân trên chính mảnh đất quê hương của mình.
#Review #AI #747 DẠ LAN KINH HOA
Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Thể loại: Dân quốc, chính kịch, người có triển vọng kế thừa vận tải đường thuỷ - tướng quân tài ba nổi danh khắp chốn, #SỦNG_NGỌT, ấm áp, cảm động, HE.
Độ dài: 80 chương
Tình trạng: Hoàn (set pass từ chương 50).
Review: Thủy Tiên
Cover: Trường Xuân
____
“Sống ở thời đại này cứ như người say, mơ mơ màng màng,
Say thì sống, tỉnh mộng thì c hết…”
…
Mười năm, có thể là một khoảng thời gian dài, cũng có thể là nó chỉ ngắn như một cái chớp mắt thôi. Mười năm đủ để một thế hệ mới trưởng thành, cũng đủ để con người ta quên mất đi một thế hệ đã ở lại trong quá khứ.
Mười năm trước, khi mà trên chân của các cô gái là đôi gót sen ba tấc, lúc đó người ta vẫn còn nghĩ rằng, đôi gót sen ấy sẽ giúp cho người con gái có dáng đi mềm mại, uyển chuyển. Nhưng qua mười năm sau, những đôi giày da hợp mốt xuất hiện ở khắp mọi nơi, dáng đi của một người con gái đã không còn bị bó buộc trong một đôi gót sen bé nhỏ nữa.
Mười năm trước, hai người nam và nữ chỉ được thoáng nhìn nhau qua một tấm màn che, còn nếu muốn gặp gỡ đối phương thì phải mời bà mai đến dạm ngõ trước, đôi bên đều phải nghiêm túc tuân giữ mọi phép tắc lễ nghĩa, giáo điều. Mà, qua mười năm sau, con người ta đã có thể đường đường chính chính tựa vào người bạn nhảy của mình, hai người yêu nhau đã có thể nắm tay nhau, ôm eo nhau, trao nhau nụ hôn cháy bỏng.
Chỉ là mười năm, mười năm thôi. Nhưng đó là những gì mà người của thế hệ đi trước đã không tiếc đổ máu mình ra để giành lấy. Họ lấy “non cao biển rộng mà không toàn, vứt bỏ thây này há có chi” ra mà lập nên lời thề sống c hết. Họ lấy thân mình ra mà đắp nên thành luỹ bảo vệ cho núi sông Hoa Hạ. Họ là những con người của thời đại – là những chứng nhân của thời đại cũ, là những người góp “những viên gạch đầu tiên” cho một thời đại mới.
Tạ Vụ Thanh được sinh ra trong một thời đại như thế.
Cả đời cha anh Tạ gia chiến đấu vì non sông, gia huấn cũng chỉ có tám chữ “con cháu tòng quân, tận trung vì nước”. Thế nên, từ sớm Tạ Vụ Thanh đã chọn lựa con đường chinh chiến nơi sa trường.
Chín năm quá ngắn để viết nên một đời người, nhưng cũng đã đủ để những cô cậu thiếu niên ngày nào trưởng thành. Năm ấy, cậu học sinh Tạ Vụ Thanh đã xé toạc tấm thẻ học sinh của mình đi, vì tính mạng của người thân mà cậu chấp nhận từ bỏ thân phận, xung phong cầm vũ khí lên chiến đấu.
Tạ Vụ Thanh trưởng thành từ trong chiến trường, chiến trường tôi luyện nên anh của ngày hôm nay. Từ một cậu học sinh vô danh hăng hái đứng lên vì lý tưởng thuở đầu, giờ đây, Tạ Vụ Thanh đã trở thành một vị tướng quân tài ba nổi danh khắp chốn.
Khác với bao chiến công lẫy lừng của Tạ gia và chính bản thân Tạ Vụ Thanh, Hà Vị lại có phần “bình thường” hơn thế. Nhưng, có thể sống sót ở trong thời đại ấy, có ai chỉ là một người bình thường thôi đâu?
Hà Vị được người ta biết đến với thân phận “cô hai nhà họ Hà”, cô là người có triển vọng kế thừa vận tải đường thuỷ Hà gia nhất trong số đám con cháu Hà gia. Cô thông minh, nhạy bén, cô dịu dàng nhưng không hề yếu mềm. Nếu cô vẫn còn sống trong thời đại cũ, người ta sẽ gọi cô bằng hai tiếng “tài nữ”, còn trong buổi giao thời như hôm nay, người ta lại tấm tắc bảo rằng cô sẽ thay cha anh làm nên nghiệp lớn.
Cuộc sống của hai con người ấy giống như là hai đường thẳng song song vậy. Một người dẫn binh chinh chiến, một người quản lý gia nghiệp, họ vẫn đang sống cuộc sống của chính mình, nào có ai ngờ rằng họ sẽ gặp gỡ nhau đâu. Ngỡ rằng họ chỉ là hai lữ khách xa lạ tình cờ ghé vào vùng đất Bách Hoa Thâm Xử ấy, ngỡ rằng đây chỉ là một cuộc gặp gỡ đầy ngẫu nhiên của số phận.
Thế nhưng, chỉ vỏn vẹn trong hai tuần ngắn ngủi, họ đã viết tên đối phương vào cuộc đời mình, rồi lại trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của đối phương.
“Nhân sinh đúng là không sao đoán trước được điều gì. Từ Bắc Kinh đến Vân Quý núi cao sông dài, đường bộ rồi lại đường thuỷ phải đổi qua đổi lại mấy bận, chiến hỏa các tỉnh liên miên không dứt, thư từ qua lại gửi đi phải mất đến mấy tháng mới đến nơi… Nếu không phải vì có chuyện vào kinh, chỉ e là, cả đời này, hai người họ cũng không gặp được nhau.
Một hồi kịch hạ màn. Chín năm của anh, sinh tử bao lần, đã sớm bằng mấy đời của người bình thường.”
Trong cái thời đại ấy, vẫn còn sống để được quen biết thêm một ai đó, đã là một duyên phận vô cùng lớn lao của số phận rồi. Có lẽ vì hiểu thấu được đạo lý này, nên dù thời gian mà họ xa cách nhau còn dài hơn cả thời gian được ở bên nhau, họ vẫn chưa một lần buông lời oán trách số phận.
Gặp được anh rồi thì Hà Vị mới biết, hoá ra, những con người như anh lại ở gần với cuộc sống của cô đến thế. Họ vì muốn phơi bày bóng tối mà chẳng tiếc từ bỏ thân mình, vì đại nghĩa mà khước từ hết thảy mọi mong muốn của bản thân. Những con người ấy lặng lẽ đặt cuộc sống của mình vào trong hiểm nguy, tình nguyện náu mình trong bóng tối để mang đến ánh sáng cho bao người.
Tuy nói rằng Tạ Vụ Thanh ẩn mình trong bóng tối, nhưng thật ra, anh lại càng giống một ngọn đèn toả ra thứ ánh sáng dịu dàng hơn. Khi yêu nhau, con người ta thường trao nhau những lời âu yếm đầy tình tứ. Nhưng với một kẻ đã đối mặt với cửa tử không biết bao nhiêu lần, lời “đường mật” duy nhất mà anh có thể nói với Hà Vị chỉ là “mong em sống lâu trăm tuổi, trường thọ hơn bất kỳ ai”. Ấy là tâm nguyện từ tận đáy lòng, cũng là lời chúc phúc mà anh dành cho người con gái anh yêu.
Anh chỉ muốn cô được sống trong tình cảnh thuận buồm xuôi gió, một đời an vui…
Có rất nhiều lúc, họ đã tự hỏi bản thân mình rằng, nếu cô không phải là Hà Vị, mà cô chỉ là một cô gái bình thường, hoặc giá như anh chỉ là một người đàn ông bình thường như bao người khác, và nếu như họ được sinh ra ở một thời đại khác, thì liệu rằng việc ở bên nhau có gian khó đến nhường này hay không?
Nhưng, cũng chính vì cô là cô hai nhà họ Hà, anh lại là Tạ Vụ Thanh, chính vì họ đang gánh trên vai mình trách nhiệm lớn lao với thời đại, nên khi họ gặp được nhau, tất cả những gì anh có thể hứa hẹn với cô chỉ là một chữ “đợi” mà thôi.
“Trong kịch, mỗi lần từ biệt nhau, người ta đều nói mấy lời hẹn gặp lại, không ngờ là cuộc đối thoại cuối giữa bọn họ lại đơn giản như thế, bình thản giống như ngày mai vẫn còn sẽ gặp mặt, đến cả một câu hẹn gặp lại cũng chưa kịp nói…”
Đợi, là lời hứa hẹn mà anh dành cho cô, cũng chính là lời mà anh tự nhủ với chính mình… Đợi anh trở về, đợi đến khi chiến loạn bình ổn, chỉ cần Tạ Vụ Thanh này còn sống, anh sẽ quay trở về gặp cô, nhất định sẽ quay trở về gặp cô.
Đợi, đợi anh trở về, chỉ cần anh còn sống…
…
Truyện do Mặc Bảo Phi Bảo viết sẽ luôn khiến chúng mình phải “quắn quéo”, không ngừng thổn thức vì tuyến tình cảm quá sức “đẹp”. Đi từ tên truyện, khi dịch ra thì “Dạ lan kinh hoa” mang ý nghĩa “đế kinh đêm đã về tàn”. Bên cạnh đó, đây còn là tên của một bộ truyện viết về một câu chuyện tình “nở rộ” trong thời chiến loạn đầy rối ren. Và lần này, chữ “tình” ấy không chỉ là tình yêu đôi lứa, mà còn là tình nghĩa với trăm dân, là tình yêu nồng nàn với đất nước.
Cũng bởi thế mà khi đặt “Dạ lan kinh hoa” trong bối cảnh chuyển giao thời đại, câu chuyện tình yêu của Tạ Vụ Thanh và Hà Vị còn gắn liền với những trọng trách to lớn hơn cả. Là lý tưởng và trách nhiệm của một quân nhân với muôn dân trăm họ, là những hy sinh lặng thầm của không biết bao nhiêu con người, là vô số người đã ngã xuống vì tổ quốc mà họ yêu, là vai trò và trách nhiệm của mỗi một “người bình thường” trong những tháng ngày tăm tối nhất của đất nước.
Đôi lúc ta sẽ thấy không khí truyện có phần u ám, đặc biệt là những khi mà sự sống của con người như đang cheo leo bên bờ vực thăm thẳm sâu. Nhưng, sau mỗi lần mà ta ngỡ rằng họ sẽ mãi đắm mình trong đêm đen, thì họ lại được tìm thấy nhau, thắp nên ngọn đèn le lói dẫn lối nhau.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cà Chua Nhỏ.
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết