Một Đứa Con Đã Khôn Ngoan - Nguyễn Công Hoan |
|
Tác giả | Nguyễn Công Hoan |
Bộ sách | |
Thể loại | Tiểu thuyết |
Tình trạng | Hoàn Thành |
Định dạng | eBook prc pdf epub azw3 |
Lượt xem | 3330 |
Từ khóa | eBook prc pdf epub azw3 full Nguyễn Công Hoan Tiểu thuyết Văn học Việt nam Văn học phương Đông |
Nguồn | tve-4u.org |
Một buổi sáng, Tâm vừa ngủ dậy, chợt có hai người bịt mặt, lại gần Tâm. Một người giơ lưỡi dao sáng quắc, nói:
— Hễ nói, ta đâm chết.
Tâm sợ hết hồn, không dám nhúc nhích.
Tức thì một người lại ôm lấy Tâm, lấy khăn buộc ngang mắt. Thế là Tâm không trông thấy gì nữa. Tâm hiểu biết rằng lần này ông Bẩy sai đem Tâm đi một nơi khác, mà không muốn cho Tâm biết đường. Tâm im lặng, thì thấy một người lấy cái gậy, gõ vào đầu Tâm, nghiến răng nói:
— Bé mà bé hạt tiêu, liệu hồn!
Đau nhưng Tâm không dám kêu. Một lát, Tâm ra dáng hiền lành, hỏi:
— Các ông định đưa cháu đi đâu?
Khốn nạn, Tâm chẳng được một câu trả lời; trái lại, một cái tay có năm ngón như năm quả chuối ngự đã tát mạnh vào má Tâm, khiến Tâm điếng người đi. Một người đắc chí, cười khanh khách, nói:
— Rồi cháu đi đâu, cháu khắc biết. Cháu định đưa các ông đi chỗ nào, thì các ông cũng đưa cháu đi chỗ ấy.
Tâm vơ vẩn nghĩ mãi câu ấy mà không hiểu. Nào Tâm có định đưa đảng Rổ Bẫy đi đâu đâu. Một người nói:
— Kẻo rồi lại hiện làm ma về kêu oán nhé.
Tâm giật nẩy mình. Rồi họ nói chuyện cùng nhau:
— Tôi đã bảo cứ bẻ cổ nó đi có hơn là dìm xuống sông không?
Tâm hết hồn. Đích là họ giết Tâm rồi. Tâm sực nhớ lại ngày trước ông Bẩy có giao hẹn với Tâm. Thì ra nay ông định cho Tâm chết, chứ không phải ông chỉ cho Tâm đi chỗ khác mà thôi.
Bỗng Tâm rớt nước mắt, thút thít khóc, thì thình lình một cái bạt tai thật mạnh làm Tâm ngã dúi dụi. Nhưng may quá, Tâm đã nghe rõ ràng tiếng ông Bẩy quát:
— Không được thế.
Rồi ông Bẩy lại, nắm lấy tay Tâm, dắt đến ghế ngựa, bảo Tâm ngồi đó, rồi hỏi:
— Con có oán gì thày không?
Tâm không đáp, vì cho là đáp cũng vô ích.
— Bất đắc dĩ thày mới xử con tàn nhẫn, con đừng oán thày nhé.
Tâm cũng chẳng đáp, bởi vì Tâm cho rằng đến nông nỗi này thì còn mong gì sống nữa. Tâm có mỗi một mình, lại là trẻ con. Đảng Rổ Bẫy làm gì chẳng nổi. Thôi đành vậy, biết làm thế nào?
Một lát, Tâm ngửi thấy mùi đồ ăn thơm ngào ngạt. Rồi dễ đến năm bảy người kéo nhau tới. Họ mời nhau ăn uống no say.
...