Giới thiệu
Thâm Tình là tác phẩm ngôn tình bách hợp của tác giả Thời Thiên Từ, gồm 862 trang đã hoàn thành. Câu chuyện theo dõi hành trình yêu thầm kéo dài mười một năm giữa cô chủ nhà trọ và vũ công múa cổ điển, với kết thúc HE.
Nhân vật chính
Văn án
Cô chủ nhà trọ × Vũ công múa cổ điển — yêu thầm, cứu rỗi, đủ thứ chuyện, HE.
Sau khi chia tay người cũ, Kỷ Nghiễn Thanh cầm lái ròng rã bốn ngày đêm, tìm đến quán trọ nơi thị trấn biên thùy Tây Bắc. Tối hôm đó, Địch Nhẫn Đông bước vào cuộc sống của cô.
Nhiều năm sau, cũng vào một đêm muộn, Kỷ Nghiễn Thanh nhìn lại quãng đường đã qua. Năm thứ mười một, yêu thầm thành thật.
Căn hộ cao cấp giữa nội thành của Kỷ Nghiễn Thanh, suýt ngập trong nước. Lý do?
"Ngủ quên lúc ngâm bồn, quên khóa vòi."
Kỷ Nghiễn Thanh quấn hờ khăn tắm, lười nhác tựa mình vào khung cửa phòng vệ sinh. Rủ mi mắt xuống, tầm nhìn buông hững hờ lên người đang còng lưng dọn dẹp bãi chiến trường của bản thân.
Ấy là Lạc Tự, bạn gái cô. Hai người yêu nhau từ năm mười chín cho đến tận ba mươi bảy.
Mái tóc ngắn sắc sảo, bộ vest luôn phẳng phiu và một sự nghiệp thăng hoa. Đến đâu cũng có kẻ đón người đưa, miệng lưỡi không ngớt hai tiếng "Chủ tịch".
Vậy mà giờ đây, chủ tịch cao ngạo ấy lại đang vứt bỏ cái giá của mình, chổng mông giữa phòng tắm, lụi hụi lau từng vũng nước.
Bộ vest cả hàng chục nghìn tệ ướt sũng, loang lổ vệt nước. Tay áo sơ mi xắn vội lên tận khuỷu, mớ tóc tai rối bời thảm hại. Gót giày cao gót ngấm nước, thân hình luôn kiêu hãnh nay trông thật khốn khổ. Ấy vậy mà, không một lời than vãn.
Điều kiện thượng thừa là thế, sao lại chịu hạ mình hèn mọn như kia? Thử hỏi có trái tim sắt đá nào mà không mủi lòng?
Có đấy.
Kỷ Nghiễn Thanh nhìn đăm đăm. Đáy mắt sâu thẳm, không một gợn ấm áp nào kịp len lỏi, chỉ có băng giá ngút ngàn.
Mãi gần một tiếng đồng hồ trôi qua, Lạc Tự mới kéo được tấm thân mệt mỏi ra khỏi phòng vệ sinh.
Kỷ Nghiễn Thanh đã thay váy ngủ lụa. Cô yên vị trên sô pha, ngay sát khung cửa kính sát đất. Tay cô nhấp rượu vang, mắt lơ đãng ngắm cảnh đêm thành phố lúc mười một giờ.
Nghe tiếng bước chân, mắt cô thả trôi ngoài cửa sổ cũng lười biếng không thèm dịch chuyển.
Lạc Tự tiến lại gần. Vẫn cái giọng khô khốc thiếu cảm xúc thường lệ: "Tại sao không đi tiệc?"
Kỷ Nghiễn Thanh bật cười, gương mặt xinh đẹp ẩn hiện trong thứ ánh sáng lập lòe của thành phố: "Tại sao phải đi?"
"Vở vũ kịch của em lại đoạt giải. Khách khứa đến vì em."
"Họ tìm, thì em có nghĩa vụ phải bỏ ra cả một buổi tối để cười giả lả, xã giao với họ à?"
"Trong đó có nhà tài trợ cho chuyến lưu diễn năm sau của em."
"Thì?"
Lạc Tự nhìn Kỷ Nghiễn Thanh lúc đối phương quay đầu lại, nét đẹp lộng lẫy dưới đèn đêm, "Vũ đoàn của em có cả trăm miệng ăn, em đâu tránh được tư bản và các hoạt động thương mại."
"Nếu em muốn tránh thì sao?"
Lạc Tự nhìn Kỷ Nghiễn Thanh, im lặng.
Kỷ Nghiễn Thanh xoay nhẹ ly rượu đứng dậy, thong thả tiến về phía Lạc Tự.
"Ngay ngày đầu chị quen em, chị thừa biết em là hạng người nào. Chị có bao giờ ép em nhận quảng cáo, đóng phim, càng không đời nào yêu cầu em phải nói cười mua vui, dối trá lả lơi trong chỗ đám đàn ông đàn bà chốn danh lợi kia. Thế giờ chị bị gì vậy?"
"Công ty ngày một lớn mạnh, giờ chị chỉ còn vương lại mùi tiền à?" Kỷ Nghiễn Thanh đứng chân trần, ngay trước mặt, nhìn thẳng vào Lạc Tự. "Hay là chị chê em già, phải được đám tư bản bao bọc mới có thể tiếp tục rực rỡ?"
Lạc Tự đáp, giọng đều đều: "Em mới ba mươi bảy, sao đã gọi là già?"
"Thế à?" Một tiếng cười nhẹ phả ra từ khóe môi Kỷ Nghiễn Thanh.
"Em lên ba thì biết múa. Nửa đời người chìm trong cái nghiệp ấy rồi, còn trẻ được chắc?"
Cô quay đi, ngắm bóng mình hiện trên tấm kính cửa sổ. Thân hình kia vẫn mảnh mai, da thịt vẫn căng đầy sức sống. Tư thái, dung mạo và những đường cong cơ thể, tất cả phơi ra nét đẹp dường như bị thời gian bỏ quên. Tài biên đạo và vũ điệu của cô thêm phần chín muồi và thăng hoa theo năm tháng.
Cô, thực sự, còn rất trẻ.
Đang ở cái thời rực rỡ nhất.
Nếu đã vậy...
"Cớ sao chị lại lén lút sau lưng tôi, chung chạ với người khác?" Bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh khẽ nhấc, vành ly thủy tinh mát lạnh đã lướt trên da cổ Lạc Tự, từ tốn vạch cổ áo sơ mi của Lạc Tự ra.
"Ôn Yểu."
Một tiếng "hừ" lạnh buốt.
"Lạc Tự, chị tìm ai không tìm, sao phải là nó?"
Vang đỏ sánh lại, rồi trào ra khỏi miệng ly, thấm một vệt dài trên nền áo sơ mi trắng tinh của Lạc Tự.
Kỷ Nghiễn Thanh dửng dưng, mắt buông xuống vết hôn đã phai màu trên cổ Lạc Tự.
"Chị đã tận mắt thấy tôi khổ sở thế nào để chuộc Ôn Yểu ra khỏi cái gia đình ăn thịt người không nhả xương ấy. Chị thấy tôi dạy nó múa, lót đường cho nó, kéo nó ra khỏi cái vũng lầy tăm tối, biến một con bé gần như đồ bỏ đi thành nữ chính chói lòa trên sân khấu."
"Lạc Tự, chị thừa biết tôi dồn vào nó bao nhiêu tâm huyết, ký thác vào nó bao nhiêu hy vọng. Tại sao chị nỡ làm thế?"
"Hửm? Tại sao?"



